Thứ Hai, 14 tháng 5, 2012

Nếu ta gặp nhau ở định mệnh


Người ta không thể về với nhau khi còn đầy những hờn ghen
Người ta không thể yêu nhau tiếp khi họ không còn niềm tin
Và hơn hết, đấy là khi người ta không vượt qua được ranh giới bản thân.
Vì em - không - phải – là - người –anh - yêu - nhiều - nhất.
Không là người đặc biệt nhất.
Không là người anh thương nhất.
Không là người anh lo nhất.
Không là người anh sợ mất nhất.
Không là lý tưởng, lẽ sống hay tương lai của anh…
* SMS : “Anh hết yêu em rồi”
Cảm giác đắng ngắt, mặn chát, đau đớn lắm, anh hết yêu em vì anh thích người con gái khác. Anh hết yêu em vì mệt mỏi với em, anh hết yêu em đơn giản vì anh chán em rồi.
Và…anh ra đi!
Anh ra đi với nỗi đau còn lại chỉ một mình em, Anh không hay biết, vì anh đang vui, vì anh hạnh phúc mỉm cười với niềm vui mới…
Chỉ còn em, lặng lẽ đứng nhìn…
Lặng lẽ khóc…
* SMS: “Anh không tin em”
Em tự bảo vệ mình, lại bằng những “Nếu – Thì”
Nhưng em khóc…vì em tổn thương quá!
Biết, yêu là cho người khác quyền năng làm cho mình đau, nhưng…hình như anh thấy chưa đủ, chưa thoả mãn, nên anh không muốn dừng việc làm cho em tổn thương anh nhỉ? Hay giờ anh nghĩ em không là gì cả nên như thế nào cũng được? Có lẽ thế…
Anh!
Dù sao em chịu đựng rất giỏi, em làm rất tốt, và em không hối hận. Em đang tự làm cho bản thân mình bị tổn thương, nhưng em lại muốn em tổn thương vì anh, để em thoát khỏi cái bóng của anh, để anh không ám ảnh em nữa.
Em đủ tự tin để yêu anh, thì em cũng đủ mạnh mẽ để chấp nhận đau khổ và rời xa anh.
Tình yêu đắng hay tình yêu ngọt cũng là tình yêu anh nhỉ?
Có những lúc chán nản, chỉ muốn chết đi, chết đi một lúc rồi sống lại để xem liệu có bao nhiêu người khóc mình, để xem liệu có bao nhiêu khoảng trống được tạo ra từ sự ra đi của mình.
Nhưng, nghĩ thế thôi, vì cái chết là ngu ngốc nhất!
Người ta bảo: “Ngày đầu tiên chia tay, người kia trở thành tất cả. Ngày thứ hai trở lại là một nửa. Ngày thứ ba còn một phần tư. Và giảm dần theo cấp số nhân cho đến mãi mãi...Nhưng theo quy luật của Toán học thì dẫu có chia đến vô cùng lần vẫn không bao giờ bằng 0 được nên những người cũ không bao giờ là không gì cả...
Anh!
Khi xa mặt cách lòng, ta trở lại với nhau ư...?
Thế nào là kết thúc? Khi rời tay ra, hay khi không còn yêu nữa?
Em còn yêu thế là tức là chưa hết… nhưng anh đẩy em ra xa nhau hơn. Anh chọn một con đường không đi về phía em, vậy thì em phải bước về phía anh thôi. Cảm ơn anh vì đã ở bên em trong suốt thời gian qua, yêu em, cho em cảm giác được yêu, được quan tâm, được lo lắng cho ai đó bằng tất cả trái tim mình, cảm ơn bàn tay đã nắm thật chặt, bờ môi ngọt ngào, vòng tay ấm áp…và còn nhiều hơn thế nữa…
Có những sai lầm sẽ vẫn là sai lầm và ta đau khổ khi nhận ra mình sai lầm, nhưng nhờ có nó ta biết: Điều sai lầm duy nhất là phủ nhận những gì trái tim ta thực sự cảm nhận…Và vì thế, em không phủ nhận nỗi nhớ về anh, tình cảm dành cho anh thì không thể vì lòng kiêu hãnh mà xẹp xuống, em muốn quan tâm và lo lắng cho anh như thế, vẫn muốn biết anh sống như thế nào…
Cuộc sống làm người ta thay đổi, đôi khi không thể sống đúng với chính mình, nhưng với người mình yêu thương ta nên sống thật! Giống như trái tim, khi hết yêu một ai đó thì mới biết để yêu một ai đó khác. Khi yêu một người cũng phải học cách để người đó ra đi, dù vậy, em vẫn không hết hi vọng vào những điều sắp tới, nên như thế đúng không anh? Vì em tin, cứ gõ, cửa sẽ mở, sau mỗi thất vọng, không thể giết chết được sự hi vọng. Tình yêu như một trò chơi, không quan trọng ai là người thắng cuộc, hay ai là kẻ thua cuộc, nếu cứ tranh nhau phần thắng thì người thua cuôc không phải anh, cũng không phải em, mà là tình yêu này - đến lúc chúng ta xa nhau em mới nhận ra điều này anh à!
Em không đợi anh, vì em nghĩ, ra đi rồi đến lúc sẽ trở về, dù là trở về để bên nhau như những người bạn, thì điều đó vẫn tốt đúng không anh? Còn bây giờ, em không níu kéo điều gì cả, những kỉ niệm đẹp hay tất cả những lưu nhớ về anh, chúng ta buông tay nhau để sống cho riêng mình, sống cuộc sống không có nhau.
Lần cuối cùng, chắc chắn đấy, vì em sẽ thay đổi, em sẽ làm tất cả điều đó với hi vọng của riêng em. Cho những khoảnh khắc cuối cùng, em không hối hận, vì với tình yêu, em cố gắng hết khả năng, đã cho em – anh và tình yêu những cơ hội.
Anh!
Đã lâu lắm rồi, Em không có được cảm giác khi anh ôm thật chặt em vào lòng và nói: Anh yêu em…Dù chỉ là, nói dối, sau khi chúng ta chia tay và gặp lại, hay là lúc còn yêu nhau.
Thật sự, em cảm thấy khó khăn khi phải quên anh. Và có lẽ em cũng sẽ rất cô đơn nữa, nhưng sẽ làm được thôi đúng không anh, em cũng phải cố gắng như thế nào đó để được giống như anh chứ, để được bằng anh, hay là hơn anh nhỉ?
Em đã không thể giữ nổi những gì em từng có, vì thế, em sẽ tập quên…Đôi khi người ta không là gì của nhau, người ta xa nhau là tất yếu…Nhưng cuối cùng, em vẫn muốn hỏi anh, rằng: Anh có tin vào định mệnh ?
“Và nếu thuộc về nhau ta sẽ trở lại…”
Và nếu gặp nhau ở định mệnh, lúc đó, chúng ta sẽ mỉm cười nhìn nhau thật ấm áp!
Khoảng trống, đến bao giờ mới lại ấm áp như xưa? Đến bao giờ, anh nhỉ?
Một năm…hai năm…hay là hơn nữa?
Em không khóc, em cũng không buồn, em cũng không đau nhiều nữa. Vì sáng còn rất sớm, ngày chỉ mới bắt đầu…Dẫu có khó khăn đến mấy, thì mọi thứ cũng chỉ mớibắt đầu
Tạm biệt anh!

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Chúng ta đều là những con người bình dị ...


Chúng ta đều là những con người bình dị ... 
01.01.2012



Không có điều gì là hoàn hảo. Thật ngu ngốc khi ai đó tốn thời gian và công sức để tìm kiếm sự hoàn hảo. Đơn giản vì nó không tồn tại. Bất kỳ một sinh vật sống nào trên Trái Đất cũng có những khiếm khuyết và điểm yếu. Vấn đề quan trọng nhất là việc mỗi con người chúng ta xử lý những thiếu sót của bản thân ra sao, và phát triển nhân cách con người như thế nào.

Một số người gọi họ là 9 thiên thần. Số còn lại không ngớt lời về 9 nữ thần ấy. Vẻ đẹp của họ mê hoặc lòng người, và tiếng hát họ cất lên vang vọng như tiếng chuông đâu đây trong một ngày nắng của mùa xuân. Khi ánh sáng chiếu xuống, họ như tỏa hào quang rực rỡ. Khi họ nhìn về phía chúng ta, ánh mắt họ khiến tim ta ngừng một nhịp. Trong khoảnh khắc ấy, con người ta như quên đi bản năng sinh tồn của bản thân - họ ngừng thở.




Chúng ta yêu 9 cô gái ấy. Họ là những idol chúng ta yêu quý vì giọng ca hài hòa và vô vàn điệu nhảy quyến rũ. Tuy nhiên, những ai đã hòa mình vào thế giới của một S♥ne trong khoảng thời gian đủ lâu sẽ biết rằng, chúng ta không chỉ đơn giản yêu mến 9 cô gái này vì họ là những nghệ sĩ giỏi của ngành giải trí. Đương nhiên, họ đều rất tài năng và chuyên nghiệp, nhưng chính tính cách vui tươi, tinh nghịch và vô tư của Girls' Generation mới là điều "ép buộc" chúng ta phải theo sát và ủng hộ họ hết mình. Nhờ có nụ cười và bản chất tốt đẹp của họ, chúng ta mới có cảm giác được ủng hộ và luôn tràn đầy niềm cảm hứng. Những cô gái ấy không ngừng cho chúng ta hy vọng. Họ vươn tới chúng ta, giao tiếp với hàng nghìn hàng vạn người hâm mộ bằng những cử chỉ vô cùng đơn giản, để nói với chúng ta rằng, mọi thứ xung quanh vẫn tốt đẹp cho dù con người có phạm phải lỗi lầm, hãy sống với chính bản thân mình, trân trọng những gì mình đang có.

Họ không hoàn hảo, nhưng họ luôn chăm chỉ. Họ từng làm sai nhiều thứ, nhưng đó là điều khiến họ trở nên rất thực, vì nó hoàn toàn nằm trong quy luật của tự nhiên con người. Girls' Generation có sức mạnh ma thuật, khiến quần chúng phải hò hét cổ vũ như thể họ là các fan cuồng nhiệt. Tuy nhiên, mặc cho sự nổi tiếng của các cô gái, fan trên toàn thế giới vẫn có thể liên hệ bản thân mình với họ theo cách này hoặc cách khác. Đó là điều khiến thế giới S♥ne vô cùng đặc biệt. Nó tạo ra sự kết nối. Khi chúng ta cười cùng họ trong những chương trình truyền hình, hay cảm nhận con tim tràn ngập sự tự hào khi trông thấy họ nhận các giải thưởng, SONE nhận ra rằng bản thân họ cũng không hề khác biệt so với những cô gái ấy. Chỉ vì họ nổi tiếng không có nghĩa rằng đột nhiên họ không còn là những con người bình thường. Dù họ thật sự rất chuyên nghiệp khi ở trên sân khấu, nhưng họ cũng chỉ là con người, giống như tôi và các bạn. Đó là điều ấn tượng nhất về Girls' Generation. Họ biết họ được cả thế giới công nhận, nhưng điều đó không hề thay đổi bản chất của họ, dù chỉ là 1 trong 9 thành viên. Bốn năm trước, họ luôn nghịch ngợm và tràn đầy sức sống. Bốn năm sau vẫn vậy, họ vẫn là những cô gái đã đem chúng ta đến với thế giới này. Họ vẫn cười sảng khoái dù đang trên sân khấu, hay thậm chí mất tập trung ngay cả khi có người đang nói chuyện với mình. Họ vẫn là những cô gái ở tuổi 20 của đời người, và sống hết mình, từng giây từng phút. Sự nổi tiếng không thể khiến bất kỳ ai trong số 9 cô gái thay đổi bản chất của họ.Tiếng tăm không có nghĩa lý gì nếu chúng ta đánh mất bản thân mình.




Một câu hỏi có lẽ đã, đang và sẽ luôn lặp đi lặp lại trong tâm trí chúng ta: Tại sao lại là Girls' Generation? Điều gì khiến fandom này độc nhất, duy nhất và đặc biệt đến vậy? Điều gì thu hút các fan lâu đến thế? Chắc chắn chúng ta đều có thể nói rằng vì họ rất tài năng và xinh đẹp, nhưng đó là một sự thật hiển nhiên, ít nhất có thể áp dụng với toàn bộ giới nghệ sĩ trong ngành giải trí. Điều khiến họ đáng yêu trong mắt các fan là sự thật rằng, họ rất thực. Họ là những con người mà fan cảm thấ gần gũi nhất vì họ cũng giống như mỗi chúng ta. Tuy nhiên, khi 9 cô gái ấy nhảy và cất lên tiếng hát, dường như SONE bị yểm bùa dưới một phép thuật mạnh mẽ. Nó như thể chúng ta đang trong quá trình tiếp nhận một điều gì đó kỳ lạ, phi thường. Nhưng khi âm nhạc kết thúc và chúng ta nhìn thấy họ tiếp xúc với nhau, sự nhận thức trở nên rõ ràng trong mắt mỗi người. Đôi khi họ trông thật ngốc nghếch và đáng yêu, đôi khi họ cũng cười về những trò đùa tinh nghịch, giống như chúng ta trong đời sống hàng ngày. Đây chỉ là một trong vô vàn những niềm vui mà một SONE có thể hưởng thụ khi dành thời gian trong thế giới S♥ne. Rất nhiều người trên khắp thế giới nhìn nhận Girls' Generation như những hình mẫu của cuộc sống. Họ là những cô giáo không ngừng truyền cảm hứng cho chúng ta để làm những điều tốt, và biết ơn cuộc sống mà mình đang có. Thái độ trân trọng biết ơn, những cuộc trò chuyện thân mật và một gia đình gắn bó là những thứ không hề quá xa vời. Suy cho cùng, 9 cô gái ấy đơn giản là những người chúng ta có thể phấn đấu và khao khát được giống như họ. Chúng ta học những phẩm chất tốt đẹp từ họ và rút kinh nghiệm từ lỗi lầm họ phạm phải, vì không ai hoàn hảo cả. SONE yêu Girls' Generation vì họ là những nghệ sĩ tài năng, nhưng chúng ta yêu họ nhiều hơn cả vì bản chất con người họ: những con người bình dị.



Đó là thông điệp mà Girls' Generation muốn truyền đạt. Họ không muốn chúng ta nghĩ rằng họ hoàn hảo. Nên nhớ, sự hoàn mỹ không tồn tại. Trong thực tế, những cô gái ấy cũng có khiếm khuyết như tôi, như bạn, như tất cả mọi người xung quanh mình. Trên sân khấu, ai cũng từng quên lời bài hát, từng nhảy sai động tác hay đứng sai vị trí. Tuy nhiên, điều này chỉ càng chứng tỏ rằng họ là những con người bình thường. Khi họ trêu chọc và đùa vui về những sơ suất trên sân khấu, chúng ta được dạy rằng, lỗi lầm không phải là điều gì mà ta phải xấu hổ. Girls' Generation muốn nói với fan của họ rằng không ai là hoàn hảo và mọi thứ đều có thể không như ta mong muốn. Sai sót là điều không thể tránh khỏi, nhưng điều quan trọng là chúng ta có đủ can đảm và sức mạnh để chấp nhận và học hỏi từ nó. Vậy họ học tất cả những điều đó ở đâu? Sự tự tin không phải thứ tồn tại từ khi sinh ra. Nó phát triển và đơm hoa kết trái khi nhận được sự quan tâm chăm sóc từ những người xung quanh ta. Khi Girls' Generation đứng thành một vòng tròn, tay trong tay, khi họ ôm lấy nhau và ủng hộ nhau trong bất kỳ tình thế nào, thì đấy là lúc sự tự tin lan tỏa khắp mỗi người. Nó tận dụng tất cả nguồn năng lượng tỏa ra từ mỗi thành viên và từ từ, truyền cảm hứng cho họ làm việc chăm chỉ hơn, tiếp sức để họ không bao giờ từ bỏ. Bằng cách thể hiện sự quan tâm của bản thân ra bên ngoài, Girls' Generation có khả năng tạo ra một cảm giác tin tưởng lan khắp những người xung quanh họ. Nó bắt đầu từ chính "Soshibond", như một nguồn sáng xuất phát từ sâu thẳm trái tim của mỗi cô gái. Rồi khi nguồn sáng ấy lớn lên, nó soi rọi từng người trong số chúng ta, ủng hộ chúng ta có thêm niềm tin để làm việc chăm chỉ, đạt được thành công trong mọi điều mà ta mong muốn. Vì vậy không còn nghi ngờ gì nữa, sự yêu quý và lòng biết ơn mà Girls' Generation dành cho SONE là thứ dễ dàng cho đi và nhận lại. Suy cho cùng, chúng ta là một cộng đồng rộng lớn cùng nhau đi trên một con đường với mục đích hoàn thiện khiếm khuyết của mỗi người.


Có lẽ sự hoàn hảo không tồn tại lại là một điều tốt. Nó cho chúng ta cơ hội bắt đầu một quãng đường dài của cuộc đời để khám phá chính bản thân mình. Trải qua muôn vàn thử thách và lỗi lầm, chúng ta dần dần tìm thấy con người mình. Nhờ có Girls' Generation, tôi biết tôi đã tìm được rất nhiều mảnh ghép trong bức tranh còn dang dở về tôi, và tôi phải học để chấp nhận những gì thuộc về mình. 9 cô gái ấy không bao giờ phải nói điều đó một cách trực tiếp. Họ thậm chí không cần nói với tôi điều đó, nhưng chỉ đơn giản bằng việc dõi theo họ và chia sẻ niềm vui nỗi buồn với họ, tôi biết mình đã tìm thấy một lý do cho sự tồn tại của bản thân tôi trên thế giới này. Họ cho tôi lý do để mỉm cười. Họ dạy tôi phải biết chăm sóc những người xung quanh mình, và biết ơn mọi thứ dù là nhỏ bé xảy ra trong cuộc sống - dù tốt đẹp hay còn dang dở. Bởi khi tôi trông thấy 9 cô gái ấy rơi nước mắt của niềm hạnh phúc hay sự đau khổ, khi tôi thấy họ trách mắng lẫn nhau rồi lại ôm nhau thắm thiết, tôi biết tất cả những gì tôi đã bỏ ra và dành cho Girls' Generation là hoàn toàn xứng đáng. Bằng việc tiếp tục ủng hộ những gì tôi đang có, tôi biết rằng Girls' Generation sẽ không ngừng tiếp thêm năng lượng cho tôi với ánh sáng của niềm tin và hy vọng: thứ ánh sáng cho tôi sức mạnh hoàn thành mơ ước của bản thân, soi sáng để tôi không bao giờ đánh mất bản thân mình vì sống dưới cái bóng của một con người khác hoàn toàn không xứng đáng để tồn tại, đặc biệt khi cuộc đời vô cùng ngắn ngủi.



Từng khoảnh khắc của cuộc sống đang dần trôi qua. Hãy nắm lấy nó. Vì chúng ta cũng chỉ là những con người bình dị mà thôi.


Written by: FrozenArctic@SNSDKorean/soshified
Edited by: taengsoshi@soshified, residentbenchwarmer@soshified, bhost909@soshified
Viet-trans by me a.k.a IceQueenSexica@D.S.F@SSvn

Thứ Năm, 12 tháng 4, 2012

Searching For You In Loving Memories

Những lời anh nói với em, em luôn trân trọng như những gì đáng quý nhất của em. Tiếc là anh sớm quên hết tất cả ...
Em tự hứa với lòng sẽ chỉ đọc lại lần này nữa thôi rồi sau đó em sẽ xóa hết tất cả.
Sau này sẽ không còn ai gọi anh là Tiểu Chí nữa và anh cũng không còn là Tiểu Chí mà em đã từng yêu.
Tạm biệt anh! Người em đã rất yêu ...

28.03.2012


28.03.2012



29.03.2012





29.02.2012


29.03.2012



04.04.2012

04.04.2012




Thứ Sáu, 30 tháng 3, 2012

Cho em quên anh, một chút thôi


Một chút tự nhiên, không phải gồng mình, không phải cố tỏ ra mạnh mẽ...
Cho em một chút quên anh thôi, để thấy mình mỗi lần chới với cần có anh bên cạnh dù đời chông chênh theo bước anh đi. Cho em một chút quên anh thôi để nỗi nhớ vờ tan rồi gập ghềnh cuộn sóng.

Cho em một chút vui, một chút cười được không anh? Một chút thôi được sống với riêng mình, với những mối quan hệ khác không phải anh. Một chút thôi cho em trở về là mình xưa kia, buồn nhưng không bi lụy.

Cho em một chút thôi, một chút tự nhiên không phải gồng mình, không phải cố tỏ ra mạnh mẽ, một chút thôi những ưu tư phiền muộn. Một chút thôi những kí ức xa xôi có thể trở về mà không thấy mình có lỗi.

Cho em một chút thôi, một chút lang thang, một chút hững hờ, một chút giận hờn, một chút nũng nịu, một chút mềm yếu. Cho em một chút thôi là một người con gái với những cung bậc cảm xúc của riêng mình.


Anh à!

Cho em một chút thôi được thở theo cách riêng của mình, được tự do phiêu du trong thế giới mình muốn. Một chút thôi giữ lại điều gì đó trong lòng mà không phải lo sợ sự giận hờn trong anh. Chỉ một chút thôi.

Chỉ cần cho em một chút thôi. Một chút đâu phải dài. Một chút đâu có xa vời. Một chút đâu phải là đòi hỏi. Chỉ một chút đó thôi trong 24 giờ có anh. Một chút thôi trong 60 giây có anh. Một chút thôi trong 1 tích tắc cạnh anh.

Chỉ một chút thôi để em biết rằng dù có những lúc xao nhãng, dù có những lúc mải mê bè bạn, có những lúc bận rộn với những dự định của riêng mình với những suy nghĩ riêng mình thì với em anh vẫn là cả bầu trời xanh mát.

Thứ Bảy, 24 tháng 3, 2012

Yêu không hối tiếc ...





Em tìm anh,tìm trong những ngón tay đan vào nhau
Tìm trong quán vắng liêu xiêu trời mưa ứơt con đường xưa
Em tìm anh.tìm trong ký ức mong manh ngày xanh
Tìm trong nước mắt cô đơn
Trọn đời,khóc không nhiều lần…


Yêu là mong cho người được quên tháng năm cùng em hên hò
Để cho trái tim còn nơi đong đầy khát khao một tình yêu mới
Người ra đi
Nhớ!
Em nhớ thật nhiều
Nhưng không trách anh về bên một người
Vì khi đã yêu là không bao giờ phải nói “I’m sorry”!